Tôi có một cái áo đường vải may lộn ra ngoài. Mặt trước áo còn in chữ nên nhìn còn biết mặt phải, nhưng nhìn từ sau thì chỉ nhìn thấy hai đường chỉ lận lớn như mặc áo trái.
Ngày đó tôi thích mặc áo nó. Nhưng mỗi lần mặc đi ra đường, tôi hay nhận những cái nhìn để ý, có khi là vài nụ cười tế nhị do nghĩ tôi mặc áo ngược. Người nào tới nhắc tôi “ mặc áo trái kìa” thì tôi còn giải thích được, chứ người ta chỉ đứng xa xa mà ngó rồi cười thì đành “Potay”. Không lẽ chạy tới giải thích với từng người một. Thế nên tôi cất đi, lâu nay ko mặc lại.
Dạo này hết áo nên tôi lại lôi ra. Rồi bỗng nhận ra việc gì phải lo ngại người khác nghĩ mình mặc áo trái trong khi mình thừa biết mình đang mặc áo phải?
Và rồi tôi nhận ra mình đã thay đổi nhiều, Nếu tôi biết tôi đúng thì tôi sẽ không ngại những cái nhìn soi mói của người khác. Tôi chỉ có 1 cuộc đời để sống, sẽ ko thể phí thời giờ để giải thích với từng người một khi họ nghĩ sai về tôi.
style="">Tôi khác lạ, không có nghĩa là tôi bất thường.
Tôi không như bình thường, không có nghĩa tôi sai.
>
Cũng một lần mặc áo đó,có hai bạn cũng cỡ tuổi tôi đứng gần, một đứa nói thầm thì:” Ê nó mặc áo trái kìa.” Đứa kia gõ vào đầu bạn cái bốp:” chẳng biết gì, kiểu áo nó vậy”
Những người nghĩ tôi sai, sẽ có người khác sửa họ…Cuộc đời sẽ sửa họ.
Kỳ Nam's Blog
Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 16/03/2009


0 nhận xét