Status

Mẫu áo North Face tại shop đã hết hàng. Đợt hàng mới dự kiến sẽ về ngày 5 tháng 7 nha các bạn. Click here

Hồ sơ cá nhân

PhotoDep.com
Tên đầy đủ:
Huỳnh Hải Lâm - Hailin Huang
Tên thường gọi: ALAM
Nơi ở: HoChiMinh City, Vietnam
Weblog: aLamHuynh.com
eStore: Shop.aLamHuynh.com
Nghề nghiệp: Kinh doanh
Điện thoại: 090.6677.024
Yahoo mail/chat: aLamHuynh@yahoo.com
=============
Gửi lời nhắn

YAHOO! Pingbox

Nhật ký đời lính 4 - Về tranh thủ

Người đăng: aLamHuynh 14 tháng 5, 2010

http://www.photodep.com/photos/37/LOFWI_20100514195922174e867.jpg
29/01/2010 - 01/02/2010 Chia tay anh Cường và “Đi tranh thủ” cuối tuần

Cuộc vui nào rồi cũng sẽ có lúc tàn, ngày hôm ấy 29/01 tôi chia tay anh Phương và anh Cường (Ban Bảo vệ) những người anh đáng quí. Anh Cường là ai?... quên mất phải viết về ổng rồi heheh… Tôi vẫn chưa biết phải bắt đầu viết về ông anh này từ đâu, thôi thì bắt đầu từ nhìn nhận chung của tôi về anh. Với tôi anh là một con người nhã nhặn và lịch sự, anh cương trực và thẳng thắng luôn lên tiếng trước những chuyện vô lý, có lẽ đó là cá tính của anh và tôi thích con người đó của anh.

Có một câu nói của anh khi hai anh em cùng nhau nhâm nhi hũ yaourt làm tôi nhớ mãi: “Anh em mình ăn uống như thế này thật sung sướng, tự nhiên anh thấy thương ba mẹ mình ở nhà quá, họ nào có ăn ngon như thế. Họ nhịn từng chút để mình được như thế này… nghĩ thế sao anh thương ba mẹ mình quá”, khi nghe như thế, biết được tình thương yêu ba mẹ của anh như thế làm tôi giận mình lắm. Thật tình mà nói trước giờ tôi không hề nghĩ như thế khi sử dụng những đồng tiền do ba mẹ cho để tiêu xài. Anh đã dạy tôi một bài học về tình thương yêu gia đình – nghĩ về người khác. Tôi đã thiếu sót điều đó, tôi phải bù đắp lại trước khi quá muộn. Tôi không muốn khi ba mẹ mất đi phải khóc những giọt nước mắt hối tiếc: “Tại sao khi ba mẹ còn sống mình không làm thế? Tại sao ba mẹ chỉ biết nghĩ đến con mà không lo cho mình?...” những câu hỏi và hối tiếc điều đó là thừa thải. Tôi nhất định không làm cho ba mẹ phải buồn vì mình nữa, tôi sẽ trưởng thành, đã đến lúc ba mẹ cần nghỉ ngơi để nhường quyền chăm sóc lại cho tôi. Tôi muốn cảm ơn anh vì đã giúp tôi nhận ra điều này sớm để tôi không phải hối hận về sau…

Chia tay anh Phương xuất ngũ và anh Cường về Quân Khu 7 tôi cũng chuẩn bị theo anh Tuấn Anh ra cổng đón xe về tranh thủ trong những ngày cuối tuần để kịp ăn đám cưới của đứa em họ vào 31/01 và mua sách lên doanh trại để bồi dưỡng kiến thức những lúc rãnh rỗi. Nếu không như thế khi ra quân không khéo tôi lại là hai lúa mất. Sau lần đi tranh thủ này tôi sẽ không xin về nữa nếu như gia đình không có chuyện gì, lần về này tôi đã mang đầy đủ những gì cần thiết để học tập.

Mặc khác tôi không xin về nữa cũng vì muốn phấn đấu làm việc để được kết nạp vào Đảng, đi theo con đường mà mẹ tôi đã chọn, vì nhân dân vì tổ quốc, vào để cống hiến và xây dựng tổ quốc ngày một tốt đẹp hơn. Rồi còn phải phấn đấu để có bằng khen này nọ như các anh đi trước để mang về khoe cùng ba mẹ khi xuất ngũ, ba mẹ chắc sẽ rất vui lắm, vì ba mẹ luôn muốn tôi thành công. Điều đầu tiên tôi có thể làm để báo hiếu ba mẹ là làm cho ba mẹ không phải lo lắng bận tâm về tôi nữa, con yêu ba mẹ!
http://www.photodep.com/photos/37/LOFWI_20100205120446872d50e.jpg

0 nhận xét

Đăng nhận xét

eStore

Danh sách bài viết

Chuyển ngôn ngữ

Thống kê

Đang online

Số lượt truy cập

dreamweaver widget

Xếp hạng trên Alexa